endless love


Thursday, April 14, 2011

"Đừng nói cho bố biết, mẹ nhé!"

Trong thời gian chiến tranh tại Việt Nam, có một câu chuyện cảm động về một người lính bị bom đạn hủy hoại một cánh tay và cả đôi chân.
Người lính trẻ nhập ngũ khi người vợ mới vừa mang thai đứa con đầu lòng. Anh nhận lệnh chiến đấu ở miền Nam Việt Nam. Trong một trận càng quét, anh bị trúng bom nên mất toàn bộ đôi chân và cánh tay. Sau đó anh lại bị bắt làm tù binh trong 5 năm. Suốt thời gian khủng khiếp đó, vợ anh đã sinh cho anh một cậu con trai và tự mình nuôi con khôn lớn chờ ngày anh trở về.
Cuối cùng các tù binh cũng được trả tự do và được đưa về trên hai chiếc máy bay. Một chiếc chở những người lính còn lành lặn và chiếc kia dành chở những người bị thương. Khi hạ cánh, hầu như các phương tiện truyền thông đều tập trung phỏng vấn những người lính trở về trên chiếc máy bay đầu tiên, còn những người lính khác được các nhân viên y tế lặng lẽ đưa xuống từ phía cửa sau của chiếc máy bay thứ hai.
Cậu bé đứng đợi bố trong nỗi hồi hộp và mong chờ vì đây là lần đầu tiên cậu được gặp mặt bố. Khi trông thấy bố được đưa đến mà không có chân, cậu bé liền chạy đến bên mẹ  và hỏi " mẹ ơi, bố con không có chân phải không?". Người mẹ trả lời con trong nước mắt dù đã cố kiềm chế nỗi đau: "đúng vậy, con yêu! Bố không có chân".
Khi người bố được đẩy đến gần hơn, cậu bé lại thấy bố mất một cánh tay. Cậu lại chạy ngay đến mẹ hỏi tiếp: " mẹ ơi, bố cũng chỉ có một cánh tay phải không?". Người mẹ chỉ biết gật đầu để trả lời con trong nỗi lòng đau xé.
Sau một lúc lặng im, cậu bé quay sang ghé sát tai mẹ thì thầm: " mẹ ơi, chúng ta đừng nói cho bố biết về điều đó, mẹ nhé".
                                                                                                                          từ Firts news

Giây Phút Chạnh Lòng

Anh đi đường anh, tôi đường tôi
Tình nghĩa đôi ta có thế thôi
Đã quyết không mong sum họp mãi
Bận lòng chi nữa lúc chia phôi.

Non nước đang chờ gót lãng du
Đâu đây vẳng tiếng hát chinh phu
Lòng tôi phơi phới quên thương tiếc
Đưa tiễn anh ra chốn hải hồ.

Anh đi vui cảnh lạ đường xa
Đem chí bình sinh dãi nắng mưa
Thân đã hiến cho đời gió bụi
Đâu còn lưu luyến chút duyên tơ.

Rồi có khi nào ngắm bóng mây
Chiều thu đưa lạnh gió heo may
Dừng chân trên bến sông xa vắng
Chạnh nhớ tình ta trong phút giây.

Xin anh cứ tưởng bạn anh tuy
Giam hãm thân trong cảnh nặng nề
Vẫn để hồn theo người lận đận
Vẫn hằng trông đếm bước anh đi.

Lấy câu khảng khái tiễn đưa nhau
Em muốn cho ta chẳng thảm sầu
Nhưng chính lòng em còn thổn thức
Buồn kia em giấu được ta đâu.

Em đứng nương mình dưới gốc mai
Vin ngành sương đọng, lệ hoa rơi
Cười nâng tà áo đưa lên gió
Em bảo: hoa kia khóc hộ người.

Rồi bỗng ngừng vui cùng lẳng lặng
Nhìn nhau bình thản lúc ra đi
Nhưng trong khoảnh khắc thờ ơ ấy
Thấy cả muôn đời hận biệt ly.

Năm năm theo tiếng gọi lên đường
Tóc lộng tơi bời gió bốn phương
Mây lúc thẩn thờ trông trở lại
Để hồn mơ tới bạn quê hương.
Ta muốn lòng ta cứ lạnh lùng
Gác tình duyên cũ chẳng đường trông
Song le hương khói yêu đương vẫn
Phảng phất còn vương vấn cạnh lòng.

Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan
Trong lúc gần xa pháo nổ ran
Rũ áo phong sương trên gác trọ
Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

Ta thấy xuân nồng thắm khắp nơi
Trên đường rộn rã tiếng đua cười
Động lòng nhớ bạn xuân năm ấy
Cùng ngắm xuân về trên khóm mai.

Lòng ta tha thiết đượm tình yêu
Như cảnh trời xuân luyến nắng chiều
Mắt lệ đắm trông miền cách biệt
Phút giây chừng mỏi gót phiêu lưu.

Cát bụi tung trời- Đường vất vả
Còn dài- Nhưng hãy tạm dừng chân
Tưởng người trong chốn xa xăm ấy
Chẳng biết vui buồn đón gió xuân.
                                      Thế Lữ

Thăng Long Hoài Cổ



Tạo hóa gây chi cuộc hý trường
Đến nay thấm thoát mấy tinh sương
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
Nước còn cau mặt với tang thương
Ngàn năm gương cũ soi kim cổ
Cảnh ấy người đây luống đoạn trường.
                                        Bà huyện Thanh Quan

Monday, April 11, 2011

Lầu Hoàng Hạc

Hạc vàng ai cưỡi đi đâu?
Mà đây Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ
Hạc vàng đi mất từ xưa
Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay
Hán Dương sông tạnh cây bày
Bãi xa Anh Vũ xanh dầy cỏ non
Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai.
                                             Thôi Hiệu